Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 112


trước tiếp

Editor: huyetsacthiensu

Đại khái là bởi vì thực sự không có người đón khách nên Tiết thị đã đi lâu như vậy nhưng cũng không có ai hỏi thăm một câu.

Cố San lại ở nhà chồng chưa đến, cho nên người thực sự nhớ đến bà ta thật sự là không có ai.

Đến lúc khai tiệc, Hồng Hoa vội vàng chạy vào báo tin, mói Nhị phu nhân bị mất tích rồi.

“một người lớn sống sờ sờ tại sao lại đột nhiên mất tích?” Tề thị hỏi một câu.

“Vừa rồi lúc đi trên đường từ Ngự Hoa Viên trở về, Nhị phu nhân ghét bỏ chúng nô tì đến gần bà ấy quá nên đuổi chúng nô tì ra xa, chúng nô tì lui về sau khoảng mười bước, không nghĩ đến bởi vì như này, đầu tiên Nhị phu nhân rẽ vào góc, đợi đến lúc chúng nô tì quay qua chỗ khác thì đã không thấy phu nhân đâu nữa.”

Hồng Hoa quỳ trên mặt đất, cúi đầu, nàng là nữ hộ vệ, không biết diễn trò, đầu cúi thấp đến mức chạm đất, càng không dễ dàng bị người phát hiện ra kẽ hở.

“Hay là lạc đường.” Hàn Thác lên tiếng “Để ta phái thị vệ đi tìm một chút, mọi người ngồi vào bàn trước đi.”

Công cuộc tìm kiếm tiến hàng đến tận đến lúc tiệc tối kết thúc, trước khi tàn tiệc Hàn Thác còn hướng về Vĩnh Chiêu hầu cũng Tưởng lão thái thái tạ lỗi “Chắc chắn con sẽ ra lệnh cho thị vệ tìm kiếm suốt đêm, tuyệt đối không thất lễ, kính xin tổ phụ tổ mẫu yên tâm.”

Hoàng đế đã nói như thế, cho dù không yên tâm thì còn có thể làm sao đây, mọi người trong Cố gia không thể làm gì khác hơn là lên xe ngựa về nhà.

Lúc đến có ba chiếc xe ngựa, phu thể Vĩnh Chiêu hầu ngồi một chiếc, phòng lớn một chiếc, tam phòng một chiếc, Cố Cảnh Ngôn đi đứng bất tiện không đến, Tiết thị chen chúc ở trong xe ngựa tam phòng.

Cố Dung cùng mấy người cháu nam cưỡi ngựa.

Lúc trở về thiếu một người nhưng lại nhiều thêm một chiếc xe ngựa, trên xe là Phó Y Lan và Cố Phong.

Phó Y Lan đến chậm, không phải là nàng cố ý trì hoãn mà hôm nay nàng mới vào đến Kinh thành.

Cố Phong trở lại Kinh thành từ mùa thu, hắn được Hàn Khải gọi về phụ trách thủ thành, lúc đó chuyện lớn còn chưa định, vẫn gặp nguy hiểm đương nhiên hắn sẽ không dẫn theo Phó Y Lan.

Sau đó lại ởi vì giữa hai người vẫn lúng túng cho nên mãi đến tận lúc hắn cùng Hàn Thác thương lượng làm sao thu xếp cho Phó Y Lan mới đón người vào.

“Lúc đó ta mắng ngươi như vậy thật sự là oan uổng cho ngươi, thật xin lỗi.” Phó Y Lan nhìn Cố Phong, nghiêm túc nói.

Lời này ngay từ lúc nàng biết được Hàn Thác chưa chết đã muốn nói với Cố Phong, không biết làm sao mà hai người vẫn cách xa nhau, hôm nay cuối cùng gặp được ở trong cung thì trường hợp không đúng, lại đông người, bây giờ cuối cùng cũng ở chung một chỗ, cũng không muốn chờ thêm nữa thì lập tức nói ra.

“không sao.” Cố Phong phất tay một cái, thể hiện mình không để ý “Là do ngươi không biết nội tình, cũng không thể trách ngươi.”

“Nhưng mà, ta còn suýt nữa giết chết ngươi…” Phó Y Lan nắm chặt góc áo, càng nghĩ càng bất an, may mà nàng không thành công nếu không sẽ làm xáo trộn kế hoạch của tỷ phu, ảnh hưởng đến chuyện lớn.

Tính tình nàng ngay thẳng, lúc này lại cho rằng Cố Phong là anh hùng hảo hán, phải thẳng thắn kết bạn nên nói ra những lời trong lòng “Ngươi biết ta hận không thể giết ngươi cũng không chịu nói là do ngươi không sợ chết, cảm thấy nhất định là ta không giết được ngươi hay là ngươi không tin tưởng ta có thể giữ bí mật?”

trên yến tiệc Cố Phong có uống rượu, vốn có chút hoa mắt chóng mặt, bị Phó Y Lan hỏi như vậy thì đầu càng đau.

Tại sao nữ nhân lại phiền phức như vậy?

thật sự là hắn tình nguyện cưỡi ngựa đánh trận, sảng sảng khoái khái, thậm chí là mười lần làm mật thám cho tỷ phu cũng tốt hơn là ứng phó với tiểu cô nương cứ léo nha léo nhéo bên tai.

Đặc biệt là Phó Y Lan này, lúc nàng cầm kiếm đòi giết hắn hắn cũng không cảm thấy gì, lúc này nàng lại mềm mại hỏi hắn làm hắn thế nào cũng không được tự nhiên.

Xe ngựa không lớn, hai người ngồi đối mặt nhau, đầu gối gần như là chạm vào nhau, khuôn mặt nàng thành khẩn lại có chút bất an gần trong gang tấc, Cố Phong đột nhiên cảm thấy trên người khô nóng, còn có nỗi kích động muốn sờ một cái vào hai gò má của nàng…

thật sự là hắn quá say rồi.

Cố Phong vén rèm cửa xe ngựa để gió lạnh thổi vào cho tỉnh rượu.

Phó Y Lan không hề phòng bị, đột nhiên bị gió lạnh thổi ho khan mấy cái.

“Ngươi không sao chứ?”

Cố Phong không chút suy nghĩ liền ngồi sang bên cạnh Phó Y Lan, đưa tay muốn vỗ lưng giúp nàng.

Mắt thấy tay kia đã sắp chạm vào sống lưng Phó Y Lan hắn bỗng nhiên ý thức được động tác này khôngthỏa đáng, cái gọi là nam nữ thụ thụ bất thân, bọn họ đã nói rõ chỉ giả làm một đôi phu thê cho nên không thể mượn cơ hội chiếm tiện nghi.

Tay rụt trở về nhưng tầm mắt vẫn dính vào mép tóc Phó Y Lan, trong cổ áo lộ ra một khối da thịt trắng nõn…

Thân thể thậm chí còn sinh ra một loại gây rối nào đó cực kỳ bí ẩn…

Cố Phong thất kinh, vội vã nhảy về lại chỗ ngồi phía đối diện, không ngờ dưới chân trơn trượt, may mà thân thủ hắn nhanh nhẹn, chống được vào hai bên chỗ ngỗi mới miễn cưỡng không bị ngã ra.

“Ngươi không sao chứ?”

Phó Y Lan vẫn phát hiện, thân thiết hỏi.

“Khụ.” Cố Phong điều chỉnh tư thế ngồi thẳng người lên, hắng cổ họng, cười cười vờ hào phóng “Từ trước đến giờ đều khỏi phải nói.”

Phó Y Lan ngẩn ra, sau đó mới nhớ đến hắn nói tiếp chủ đề vừa rồi.

Cố Phong còn đoạn sau chưa nói “Khi đó ngươi là bị tình thế bức bách, không thể không gả cho ta, hỗ trợ cho thân phận của ta, quả thật là đã lập đại công cho đại nghiệp của tỷ phu. Ta đã thương nghị với tỷ phu, huynh ấy sẽ khen ngợi công lao của ngươi, phong cho ngươi danh hiệu Quận chúa, như vậy thìchúng ta có thể danh chính ngôn thuận mà hòa ly, cũng không thiệt thòi cho danh tiết của ngươi, đến lúc đó sẽ chọn cho ngươi một người đàn ông oai hùng bất phàm đệ tam của Đại Ân làm trượng phu.”

Đoạn đầu cũng không có gì lạ, Phó Y Lan cũng không thèm để ý, chỉ để ý đoạn sau “Tại sao lại là đệ tam.”

“Ha ha ha..” Hơi rượu bắt đầu bốc lên đầu Cố Phong, biểu hiện chính là chưa nói đã cười khúc khích, cười xong mới đáp “Đệ nhất đương nhiên là tỷ phu, thứ hai là phu quân hiện tại của ngươi, cho nên…”

Còn chưa nói xong câu nói đã xuống ghế ngủ thiếp đi.

Phó Y Lan khẽ nhếch miệng, nửa giật mình nửa bất đắc dĩ, nhìn gáy hắn một lát, nghe tiếng ngáy đứt quãng của hắn, những sự sùng bái đối với những anh hùng hào kiệt, đau lòng đối với những người không thay đổi ước nguyện ban đầu bị khuất phục đã biến mất cuối cùng chỉ còn lại một suy nghĩ: nếu trên tay nàng có một cây chủy thủ đúng là rất muốn giết hắn một lần nữa…

***

Trong Phượng Nghi cung, người đàn ông oai hùng bất phàm, ưu tú tin cậy đệ nhất Đại Ân cũng đã say rượu.

Có điều, Hàn Thác may mắn hơn so với Cố Phong, trên giường có kiều thê nhuyễn ngọc ôn hương, có thể danh chính ngôn thuận mà nhận lấy sự chăm sóc và đùa giỡn.

một bát canh giải rượu hai người cùng nhau uống.

Chia thế nào đây?

Cố Thiền giơ bát cho Hàn Thác uống một ngụm, hắn ngậm lấy một ngụm rồi cúi xuống bắt lấy miệng nhỏ của nàng, mớm số canh giải rượu trong mồm mình cho nàng…

Sau đó, Cố Thiền căn bản là không uống rượu nhưng so với người say rượu kia thì cảm giác chếnh choáng càng nặng, mặt càng hồng, thở càng dốc.

“Hoàng Thượng, đừng làm loạn…”

thật vất vả nàng mới có thể từ khe hở giữa bờ môi của hai người mà nói một câu.

“Xin nghe theo ý chỉ của Hoàng Hậu Nương Nương.”

Hàn Thác nhẹ nhàng trả lời nhưng mà đến cuối cùng bát canh giải rượu này cũng không có cách nfo uống hết được.

Môi hắn một đường di chuyển xuống phía dưới, lướt qua cái cằm khéo léo của Cố Thiền, lại lướt qua cần cổ nhỏ bé mềm mại của nàng, cuối cùng rơi vào chỗ không thể nói. Đây cũng chưa hết, hắn phát huy kỹ xảo học được từ con gái, chỉ dùng đôi môi đã đẩy ra vạt áo của Hoàng Hậu Nương Nương, sau đó cắn một cái… vào nơi ấm áp nhất.

Cố Thiền gần như là đặt bát canh giải rượu trong tay lên giường, may mắn là mổ tay Hàn Thác còn nhãn rỗi, dửng dưng ném cái bát ra bên ngoài trướng.

“Xoảng” một tiếng, một cái bát sứ men xanh mạ vàng cứ như vậy mà tan xương nát thịt.

Hoàng Hậu Nương Nương trên giường cũng không khá hơn cái bát kia chút nào, giống như một con mòi bị rơi vào miệng sói đói, mặc cho miệng cùng móng vuốt sói sờ soạng lại gặm cắn cũng không có cách nào chống lại được. Hoặc là, con mồi cũng vô cùng hưởng thụ, không muốn thoát ra chút nào.

Áo ngủ bằng gấm đã bị lật lên, Cố Thiền cũng thoát lực, mềm nhũn thành một vũng bùng, nằm nhoài trong lòng Hàn Thác thở dốc.

Hàn Thác vẫn chưa đã thèm, nhưng cũng biết mọi việc phải có chừng mực, mắt thấy Cố Thiền cần được nghỉ ngơi nửa khắc thì cũng tùy nàng, chỉ một tay ôm lấy cái eo nhỏ nhắn, một tay lại tuần tra dọc thân thể nàng, chọc cho nàng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu sợ hãi tránh né.

“Hoàng Hậu đừng nghịch…” hắn bắt chước giọng điệu của nàng.

Cố Thiền không nói gì.

Rốt cuộc là ai đang làm loạn?

Đáng trách là mình bị Hàn Thác chơi đùa không còn chút sức lực nào, chỉ phun ra hai chữ ngắn ngủi “Thiếp không…”

“không? Vậy là ai luôn chạm vào trẫm?” giọng điệu Hàn Thác đàng hoàng trịnh trọng, trong lòng lại mừng rỡ thoải mái.

Mệt cho hắn còn có mặt mũi nói ra câu đấy, nếu không phải là hắn vẫn nắm lấy nàng, quấy rồi nàng, nàng bị ngứa muốn trốn tránh thì tay chân sao lại chạm vào người hắn chứ…

Cố Thiền vừa tức vừa giận, siết nắm tay đập lên ngực hắn một cái.

“Ơ!” Hàn Thác cố ý gào lên đau đớn một tiếng “Hoàng Hậu đang mưu đồ ám sát trẫm sao?”

“Đúng thì sao?”

“Vậy thì trẫm muốn trấn áp thích khách…”

Hàn Thác nói xong nghiêng người áp Cố Thiền xuống dưới thân…

“Hoàng Thượng, để thiếp nghỉ ngơi một lát.” Cố Thiền cầu xin.

Hàn Thác cũng không phải cưỡng ép nàng, nắm eo nhỏ, lại vươn tay, lần thứ hai hai người trao đổi vị trí cho nhau… vẫn không tách rời.

“Hoàng Thượng, Nhị thẩm thế nào rồi?” Cố Thiền muốn phân tán lực chú ý của Hàn Thác liền nhắc đến một đề tài không quan trọng.

“Trước tiên cứ giam giữ bà ta, dọa bà ta sợ, sau đó lại gọi mấy người Lâm Tu đến thẩm vấn, không sợ bà ta không nói thật.”

“Vậy nếu là sự thật, Hoàng Thượng định xử lý bà ta như thế nào?” Cố Thiền lại hỏi.

“Nàng nói xem?”

Cho dù có tội hay không Hàn Thác cũng không phải muốn bằm thây vạn đoạn nhưng mà hắn cho rằng chuyện này còn phải xem ý của Cố Thiền.

“Để cho bà ta sao này không bao giờ có thể tiếp tục làm ác nữa là được.” Cố Thiền đáp.

Hàn Thác cau mày nói “Chỉ thị này của Hoàng hậu Nương Nương phạm vi có chút rộng, bọn thuộc hạ sẽkhông biết cần làm gì.”

Người chết không thể làm ác, mất tay mất chân cũng không thể làm ác, cải tà quy chính cũng không thể làm ác, rốt cuộc là làm như thế nào?

“Ta chỉ muốn, trong nhà nhiều trẻ con như vậy, đừng để cho bà ta có cơ hội làm hại chúng là được.”

Cố Thiền cũng có chút nhức đầu.

Ví dụ nói về nàng, năm đó Tiết thị cho dù làm ác nhưng cũng không thật sự hại đến nàng, hơn nữa cũng nhờ vậy nàng mới quen Hàn Thác, ma xui quỷ khiến mà đạt được khởi đầu tốt đẹp.

Hơn nữa một đời này cuộc sống của nàng không tính là thuận buồm xuôi gió nhưng cũng là hữu kinh vô hiểm (có kinh sợ nhưng không nguy hiểm), đến bây giờ Hàn Thác đăng cơ, nàng làm Hoàng hậu, còn sinh hai đứa con đáng yêu.

Đối với một người phụ nữ, có thể nói là đã đạt được kết quả may mắn nhất cũng hạnh phúc nhất.

Sống trong cuộc sống hạnh phúc như vậy sẽ không có tâm địa cứng ngắc, chỉ có thể ngày càng mềm mại, cái gì mà trả thù ghi hận hoàn toàn không tồn tại trong lòng nàng.

Lại nghĩ đến, Vĩnh Chiêu hầu phủ nhiều đứa trẻ như vậy nhưng Tiết thị vẫn luôn không có cháu ngoại, Cố Thiền chỉ sợ bà ta vì vậy mà sinh ra ỹ nghĩ xấu xa, làm ra chuyện không thể cứu vãn.

Hàn Thác nghe nàng nói chuyện đã không còn thở hổn hển thì bàn tay lại từ từ đi xuống, ngoài miệng lại nói “Lúc này đã hiểu rõ rồi.”

thật ra vừa rồi hắn chỉ thuận miệng hỏi nàng thôi, hắn còn không hiểu Cố Thiền sao, làm sao nàng có thể trả thù hại người được chứ, ngược lại vẫn nên là hắn đi làm thôi.

Cố Thiền lại phát hiện bàn tay không an phận của hắn, vội hỏi “Hoàng Thượng, chúng ta gác đêm đi.”

“Ừ, gác đêm thôi.” Hàn Thác mặt dày đáp “không hoạt động sẽ mệt mỏi, buồn ngủ, hoạt động thì tinh thần mới có thể tỉnh táo đến khi trời sáng.”

Cái gì?

Đến khi trời sáng?

Cố Thiền cảm thấy mình nhất định sẽ bị dằn vặt đến chết…

Đường đường là Hoàng hậu Nương Nương, cuối cùng lại mệt chết ở trên giường…

không biết đến lúc đó Hoàng đế bệ hạ có mặt mũi sống một mình không?

Nàng vẫn còn muốn nói gì nữa thì miệng đã bị ngăn chặn, chỉ có thể phát ra tiếng ‘Ư ư’ nhỏ vụn.

Hai người đang quấn quít thành một đoàn chợt nghe ngoài điện có tiếng bước chân gấp gáp, theo sau là tiếng Từ Cao Lục “Bệ hạ, thần có chuyện quan trọng cần báo.”

Hàn Thác hơi có chút thiếu kiên nhẫn, nhưng mà nếu thật sự không có chuyện gấp thì Từ Cao Lục nhất định sẽ không không có mắt mà đến đây quấy rầy Đế Hậu thân thiết, chỉ đành nói “nói.”

“Từ Ninh Cung bị cháy, thế lửa rất lớn, tình huống đáng lo!”

trước tiếp

Bình luận truyện