[Quyển 1] Bất Lương Quân Hôn

Chương 71: Nếu như…..


trước

Edit: Mẹ Mìn

Nhà họ Trầm.

Trầm Thanh Thu lo lắng đứng ở một bên, nhìn Trầm Mạt đọc bức thư Mễ Kiều để lại, sau đó mong chờ mong hành động tiếp theo của ông.

Lấy thân phận của Trầm Mạt là tổng tư lệnh quân đội thành phố J, muốn vận dụng quan hệ để chặn lại hộ chiếu của một cô gái, quả thực dễ như trở bàn tay. Nhưng mà Trầm Mạt chỉ bày ra vẻ hơi hơi suy nghĩ, không để ý đến vẻ mặt lo lắng của con gái, gọi vài cuộc điện thoại, sau đó không nói được một lời chờ người khác hồi âm.

Trầm Thanh Thu vài lần muốn mở miệng hỏi về Mễ Kiều. cô nói muốn xuất ngoại dự thi, Trầm Mạt nghĩ như thế nào? Nhiều lần muốn hỏi mà không mở nổi miệng, bởi vì sắc mặt Trầm Mạt lúc này, chưa bao giờ ngưng trọng như thế.

Trong lòng bọn họ đều rõ ràng, Mễ Kiều bây giờ vẫn còn quân tịch, lại là Đại tiểu thư chưa biết ra ngoài xã hội như thế nào, vạn nhất bị người ta lừa gạt, thì biết làm thế nào? Huống hồ, ở trong trường quân giáo cô có biểu hiện rất tốt. hiện tại cô đang là liên trưởng, nếu kiên trì cố gắng, đến khi tốt nghiệp côsẽ có con đường rộng mở. Hơn nữa Vương Văn Yến còn đang để tên cô đứng đầu danh sách đề cử kết nạp đảng.

Sau một lúc lâu, tiếng điện thoại vang lên, cả người Trầm Mạt cùng Trầm Thanh Thu đồng thời ngẩn ra.

"Alô, nói, như thế nào?"

"Thủ trưởng, công ty văn hóa biểu diễn nghệ thuật Tinh Nghệ mà ngài nói là với quy mô quốc tế, có mặt ở Đông Kinh, New York, Thành phố J, Hán Thành, Madrid, Thụy Sĩ.Công ty quản lý rất nhiều ngôi sao lớn. Công ty con ở Mỹ kết hợp cùng đài truyền hình địa phương WK tổ chức một cuộc thi giọng hát hay. Người bên sân bay cho biết, ngày hôm qua có bán ba vé cho ba người là Nhạc Khải Phong, Mễ Kiều, Lam Phỉ Phỉ, ba người là cùng nhau mua chung một chuyến bay, mà Nhạc Khải Phong, chính là CEO của công ty văn hóa biểu diễn nghệ thuật Tinh Nghệ. Lam Phỉ Phỉ là trợ lý của anh ta."

Hai mắt Trầm Mạt nhíu lại, nhếch môi, rốt cuộc thở ra một hơi, lập tức mở miệng: "Ba vé bán ra ngày hôm qua là chuyến bay nào, khi nào thì bay?"

"Ba người bọn họ hiện tại đã thông qua cửa kiểm tra an ninh, nửa giờ sau máy bay cất cánh."

"Còn có nửa giờ?"

Tiếng nói của Trầm Mạt giống như nỉ non tự nói: "Ta đã biết."

Nghe xong điện thoại, ông thản nhiên nhìn về phía Trầm Thanh Thu.

"Bức thư Kiều Kiều viết đều là tình hình thực tế, người đưa nói đi là CEO của công ty, con không cần lo lắng. Nó đã lớn, có suy nghĩ của chính mình là khó tránh khỏi."

Trầm Thanh Thu nghe thấy Trầm Mạt nói như vậy, hai hàng lệ liền chảy ra.

"Con bé này, ngoại ngữ lại không tốt, chuyện lớn như vậy, cũng không nói cho con một tiếng! Hu hu~"

"Được rồi được rồi, với Mễ Duệ, con nhớ lựa lời nói rõ ràng với nó. Chuyện của Kiều Kiều cùng Nghê Trần cứ để nó qua đi, con cũng đừng nói cho Mễ Duệ biết. Cha nghĩ, Kiều Kiều lựa chọn xuất ngoại, tất nhiên cũng là muốn chấm dứt đoạn tình cảm này."

Lời nói vừa dứt, một chuỗi âm thanh dồn dập của giày da quân dụng gõ trên sàn nhà lọt vào tai hai người.

Trầm Nghê Trần như bị điên vọt vào trong phòng, thấy Trầm Mạt cùng Trầm Thanh Thu, câu nói đầu tiên chính là: "Kiều Kiều thật sự đi rồi? cô ấy để lại thư cho con, là có ý gì?!"

Ánh mắt Trầm Mạt lạnh bạc thản nhiên nhìn thẳng vào mặt Trầm Nghê Trần, đem bức thư còn lại ở trênbàn đẩy sang cho Trầm Nghê Trần. Biết dụng ý Mễ Kiều rời đi, cho nên nội dung bức thư, Trầm Mạt không có ý định vạch trần.

Trầm Nghê Trần xé mở phong thư, lấy ra chiếc nhẫn ngọc lục bảo Phỉ Thúy, trong lòng một trận khủng hoảng cùng thê lương. Đầu ngón tay chậm rãi mở ra lá thư, chữ viết của Mễ Kiều không được đẹp lắm đập vào phải mắt anh, nét chữ của cô, anh sẽ không nhận sai.

"Tiểu Trần Trần, em đi rồi. Em vẫn tưởng rằng, thật sự có thể giống như lời Trương Ái Linh nói, khôngvần biết thế giới điên đảo thế nào, chỉ cần có anh bên cạnh. Nhưng khi trái tim em bị thương, em mới phát hiện, chỉ có anh bên cạnh thôi cũng vô dụng. Bởi vì anh không thể đại biểu cho toàn bộ thế giới. Em tình nguyện không cần nhận được hoa hồng vào lễ tình nhân hàng năm, cũng muốn mỗi ngày cùng anh tay trong tay ngắm ánh tà dương, nhìn mặt trời lặn, tắm trong ánh nắng chiều, mười ngón tay đan vào nhau. Tình yêu, chính là là muốn ở bên nhau lâu dài, muốn nói cho mọi người biết, muốn quang minh chính đại. Cho nên, trong lúc đó, chúng ta có xa cũng không thể thành khoảng cách, tình yêu của chúng ta, cũng không phải em vẫn khát khao muốn có. Còn có chính là, em cẩn thận suy nghĩ thật lâu. Hơn nữa còn cha mẹ chúng ta, thật sự có thể mặc kệ sao? Em đi rồi, Tiểu Trần Trần, đứa con trong bụng em sẽ xoá sạch, em không thể để con mang tội mà đi vào thế giới này. Kỳ thật, anh cũng biết rất rõ ràng, đứa bé này anh không thể có, không phải sao? thật có lỗi, lần đầu tiên viết thư cho anh, có chút nói năng lộn xộn. anh tự chăm sóc mình thật tốt, em sẽ bỏ qua hết mà sống vui vẻ, cũng mong anh tuân thủ lời hứa, hết thảy mạnh khỏe! Mễ Kiều."

Trầm Nghê Trần có chút không dám tin, đem bức thư này đọc đến hai lần, lập tức đem nó xé thành mảnh nhỏ.

"Kiều Kiều bây giờ ở đâu? Các người có tìm được cô ấy hay không?"

Hai ngày nay, điện thoại di động của Mễ Kiều vẫn tắt máy. Nha đầu kia, rốt cuộc có biết hay không, anhcũng sắp phát điên mất rồi?

Trầm Thanh Thu sững sờ ở một bên không nói lời nào.

Trầm Mạt lạnh nhạt thở hắt ra.

"Sân bay. Nó muốn đi nước Mỹ."

Nghe vậy, hai tròng mắt Trầm Nghê Trần lập tức hiện lên một tia sáng, xoay người liền chạy ra ngoài.

"Đứng lại!"

Trầm Mạt hét lớn một tiếng, khí thế làm Trầm Thanh Thu cũng hoảng sợ.

"Đồ mất dậy, Mễ Kiều phải đi là do nó lựa chọn, huống chi hiện tại nó đã qua khỏi cửa kiểm tra an ninh, máy bay lập tức sẽ cất cánh, ngươi đi cũng không gặp được nó! Hôm nay nếu ngươi bước ra khỏi cửa này, về sau liền vĩnh viễn không cần trở về nữa!"

Trầm Nghê Trần nghiêng nửa mặt, đưa lưng về phía Trầm Mạt, bình tĩnh nghe xong, lựa chọn như trước, không quay đầu lại, chạy vội đi ra ngoài!

- - ---

Thanh âm trong veo của tiếp viên hàng không vang lên: Chuyến bay từ Thành phố J bay đến thành phố New York nước Mỹ sẽ lập tức cất cánh, mong quý khách thắt chặt dây an toàn.

Trong không khí, tựa hồ còn tràn ngập hương thơm của Trầm Nghê Trần.

Nhắm mắt lại, Mễ Kiều cười yếu ớt, khóe miệng khẽ cong lên, cái mũi hít hít, lại quật cường không muốn quay đầu, không muốn để cho nước mắt rơi xuống.

"không cần miễn cưỡng chính mình, liếc mắt nhìn lại một lần cuối cùng đi."

Nhạc Khải Phong giống như thầy giáo, khoan dung và cảm thông. Ngồi ở bên cạnh cô, anh chỉ cần lướt mắt một cái liền có thể biết trong lòng cô đang nghĩ gì.

Ngước đôi mắt trong veo như nước hồ thu lên, Mễ Kiều cảm kích nhìn hắn, cuối cùng, vào lúc máy bay cất cánh, xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh nhỏ, cuối cùng Mễ Kiều cũng nhìn thoáng qua thành phố nơi cô đã sinh ra và lớn lên, nơi cô luôn khắc ghi trong tim mình.

Lúc Trầm Nghê Trần lái xe đuổi tới sân bay, máy bay mang theo Mễ Kiều đã sớm cất cánh bay lên.

anh ảo não lấy ra visa, hộ chiếu đã được chuẩn bị từ trước. Nhớ lại lúc anh đi mua vé máy bay để đi Mỹ, cô nhân viên bán vé đã nói cho anh biết, tên anh đã bị đưa vào danh sách cấm xuất.

Trầm Nghê Trần kinh ngạc sửng sốt một chút, sau đó liền sáng tỏ.

Ngoại trừ Trầm Mạt quyền cao chức trọng ra, ai còn có thể có bản lãnh như vậy?

Nhìn qua cửa sổ sát, người đi qua lại đông vui tấp nập, đôi mắt Trầm Nghê Trần đỏ lên, đứng sừng sững như một pho tượng.

Nếu như ngày khai giảng đó, anh không cường bạo Mễ Kiều; Nếu như đêm đó, Mễ Kiều trèo tường ra gặp anh, hỏi anh có muốn có con hay không, anh đừng nói hai chữ *không muốn* ; Nếu như lần cuối cùng gặp mặt, anh đừng đưa hộ chiếu cùng visa cho cô; Nếu như….. Vô số hối hận cùng chua sót làm anh tê tâm liệt phế, như bị xé rách thành từng mảnh nhỏ.

anh cỡ nào hy vọng, nếu thật sự có thể thay đổi được kết quả, nếu hết thảy có thể cho tới bây giờ, anhmong thời gian có thể quay ngược lại......

Hoàn quyển 1!

trước

Bình luận truyện