Tà Phượng Nghịch Thiên

Quyển 3 - Chương 66: Thiếu


trước tiếp

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Giáp Thị Thiên Thanh.

Trong phòng trang nghiêm, Đông Phương Khoảnh đưa lưng về phía cửa, ánh chiều tà bao phủ toàn bộ tấm lưng của hắn, lan tỏa nhàn nhạt sáng bóng, hắn cũng không quay đầu lại nhìn người tới mà nói: "Diễm nhi, ngươi tới là có chuyện gì muốn báo cáo với ta sao?"

"Bẩm báo thành chủ." Lãnh Diễm quay gương mặt lạnh lẽo qua, con ngươi đen bao phủ bởi sự lạnh nhạt nhìn về phía sống lưng cao lớn của Đông Phương Khoảnh, giọng điệu lạnh lùng trước sau như một: "Nữ tử mà Thiếu thành chủ dẫn về kia đã đả thương đệ tử nhị cấp Tiếu Kiện."

"A...?" Mày nhíu lại, Đông Phương Khoảnh chậm rãi xoay người qua, gương mặt lóe ra ánh sáng không rõ: "Thực lực của nàng như thế nào? Người này có tín nhiệm được hay không? Tuấn nhi trời sanh tính tình lương thiện, ta cũng không hy vọng hắn bị một vài người che mờ mắt, cho nên mới cho ngươi đi điều tra tình huống của nàng, ngươi có phát hiện cái gì không?"

"Ta cũng không tìm được tin tức gì của nàng, vì vậy có đi hỏi thủ vệ giả, bọn hắn nói, nàng là người vừa mới đến Minh Giới, nói vậy hẳn là trong sạch rõ ràng, hẳn không phải là gian tế của thế lực khác." Lãnh Diễm nâng gương mặt tuấn tú lên, dung nhan hắn lạnh lùng, giọng điệu hàm chứa nghiêm cẩn: "Thành chủ, nữ tử này chỉ có hai mươi hai tuổi mà thực lực đã là Linh tôn thất cấp."

"Hai mươi hai tuổi? Ngươi khẳng định?" Đông Phương Khoảnh thoáng sửng sốt, thần sắc đầy ngưng trọng: "Nàng không có sử dụng cái gì Trú Nhan đan đi, hoặc là Dịch Dung Thuật thì sao?"

"Không có." Lãnh Diễm thu hai mắt lại, giọng điệu khẳng định nói: "Nếu như nàng dùng Trú Nhan đan, hoặc là dùng đan dược khác để duy trì vẻ ngoài trẻ trung thì ta không có khả năng nhìn không thấy, đây quả thật là tuổi của nàng."

"Linh tôn thất cấp hai mươi hai tuổi, Diễm nhi, thiên phú bực này cũng không hề kém so với ngươi." Đông Phương Khoảnh thở dài, phân lãnh khốc kia từ từ nhạt dần trên gương mặt, dùng ánh mắt ôn hòa liếc nhìn vẻ mặt của Lãnh Diễm: "Diễm nhi, thời điểm khi chỉ có hai người chúng ta thì vẫn kêu ta là lão sư đi!" Thân hình Lãnh Diễm thoáng run lên, cúi đầu và cung kính kêu: "Vâng, lão sư."

"Diễm nhi, ngươi tồn tại là một ám kỳ mà ta bồi dưỡng, những năm gần đây, ngươi thu lại hào quang toàn thân, vốn ngươi hẳn là càng làm người khác chú ý hơn so với hiện tại, nhưng thiên phú thật sự của ngươi lại phải che dấu đi, chỉ có vào lúc mấu chốt ngươi mới có thể có công dụng, bỗng nhiên nổi tiếng." Đông Phương Khoảnh từ ái nhìn Lãnh Diễm, khóe miệng nở nụ cười vừa lòng, sau đó lại than nhẹ một tiếng: "Diễm nhi, vì thành chủ phủ, ngươi vất vả rồi..."

"Lão sư, ta không hề vất vả, hai mươi mấy năm trước là lão sư đã cứu ta mạng, cả đời này của ta nhất định nguyện trung thành với phủ thành chủ." Lãnh Diễm nhếch môi mỏng, khí tức lạnh lùng toàn thân sau lời nói của Đông Phương Khoảnh lại từ từ rút đi.

Hắn chưa bao giờ hối hận, bởi vì đây là lựa chọn của hắn...

"Trong khoảng thời gian này, U Hồn Sơn Mạch luôn luôn có dị tượng xuất hiện, đại khái lại có thần vật xuất hiện, loại thời điểm này, che dấu của ngươi đã có tác dụng, với thực lực của ngươi mà thi triển ám sát, hoàn toàn có thể ngay lập tức giết chết một Chân linh ngũ cấp, đương nhiên điều kiện tiên quyết là thời điểm bọn hắn không để ý đến ngươi, Diễm nhi, vì thần vật kia xuất hiện nên phủ thành chủ cũng phải tiến hành chuẩn bị, ngày đó, ngươi kêu gọi đệ tử nhị cấp và đệ tử nhất cấp, toàn bộ đi đến U Hồn Sơn Mạch cướp đoạt thần vật."

Vẻ mặt Đông Phương Khoảnh từ từ hàm chứa một chút trịnh trọng, bởi vì thần vật kia, vô luận như thế nào hắn cũng phải có được.

"Dạ, lão sư!"

"Tốt lắm, ngươi lui ra đi!" Nhàn nhạt phất phất tay, Đông Phương Khoảnh nhìn về phía Lãnh Diễm trong mắt xẹt qua một chút ánh sáng mịt mờ, nhẹ nhàng thở dài. Lãnh Diễm cung kính ôm quyền, phủi phủi áo bào trắng xoay người rời đi, để lại một bóng lưng lạnh lùng cao ngạo.

Phòng đệ tử nhị cấp hoa lệ hơn so với đệ tử tam cấp, Hạ Như Phong nhàn nhạt ngắm nhìn bố cục phòng rồi khoanh chân mà ngồi tiến vào trong tu luyện, vốn nàng muốn đi vào thế giới Triệu hoán thư làm bạn với thi thể Dạ Thiên Tà, chẳng qua nàng cảm nhận được là ở phủ thành chủ có cường giả Thánh linh tồn tại, không tiện tiến vào thế giới Triệu hoán thư.

"Oanh ầm ầm!"

Đột nhiên, trong toàn bộ phòng sáng lên, cách đó không xa, một luồng sáng màu đỏ chiếu sáng cả vùng trời, Hạ Như Phong đột nhiên mở hai mắt và nhảy khỏi giường, sững sờ nhìn luồng sáng màu đỏ nhuộm bầu trời nơi xa kia: "Sao lại thế này?"

Đồng thời, trong đại sảnh, Đông Phương Khoảnh còn chưa kịp rời khỏi cũng phát hiện dị tượng chỗ không xa, hai hàng mày kiếm gắt gao nhíu lại, trong miệng thốt ra khí tức lãnh khốc: "Thần vật... Rốt cục cũng đã xuất hiện..."

Đột nhiên, tất cả các nhóm đệ tử đều chạy ra ngoài và tập trung ở trong sân, vẻ mặt kinh ngạc nhìn phía cột sáng màu đỏ.

"Đệ tử nhị cấp, đệ tử nhất cấp tất cả tập hợp!" Trong phòng, Hạ Như Phong chưa từng suy nghĩ cẩn thận về trận biến cố này thì bên ngoài liền truyền đến một giọng nói lạnh lùng. Nàng nhíu nhíu mày và chậm chạp mở cửa phòng ra rồi đi ra ngoài, lại phát hiện rất nhiều người đều đã tụ lại ở trong sân nhỏ, mà Hạ Như Phong hôm nay vừa mới tiến vào phủ thành chủ, cho nên cũng không có bao nhiêu người nhận thức nàng, khi thấy sự xuất hiện của nàng thì đều quăng đến ánh mắt kinh ngạc.

Trong mắt đám đệ tử kia, thực lực đệ tử nhị cấp đều ở Linh tôn, đệ tử nhất cấp chỉ có ba người, ngoại trừ Lãnh Diễm ra thì hai người còn lại đều là ở Chân linh nhất cấp, thực lực bực này đối với các đệ tử trẻ tuổi mà nói cũng quả thật là không tệ rồi.

Chỉ là mặt ngoài thì thực lực Lãnh Diễm là Chân linh nhị cấp, Hạ Như Phong lại phát hiện hắn cũng không có đơn giản như vậy, có lẽ hắn là người che dấu sâu nhất ở trong đó.

"Như Phong cô nương."

Một giọng nói quen thuộc từ bên cạnh truyền đến, Hạ Như Phong quay đầu nhìn qua thì liền nhìn thấy bóng dáng Đông Phương Thanh Tuấn từ phía trước đi tới

"Thiếu thành chủ, ngươi tới nơi này làm cái gì?" Nhướng mày, Hạ Như Phong ánh mắt không hiểu dừng ở gương mặt anh tuấn của Đông Phương Thanh Tuấn.

"Như Phong cô nương, ngươi gọi ta Đông Phương hoặc Thanh Tuấn là được rồi, gọi Thiếu thành chủ nghe rất không được tự nhiên." Đông Phương Thanh Tuấn xoa xoa cái ót và đi đến bên cạnh Hạ Như Phong rồi mới ngừng lại, gương mặt của hắn lộ ra tươi cười nhẹ nhàng và nói.

Nghe được lời nói của Đông Phương Thanh Tuấn, tất cả nữ đệ tử đều quăng ánh mắt ghen tị về phía Hạ Như Phong, trong khắp Đông Phương thành, thân là Thiếu thành chủ Đông Phương Thanh Tuấn là mục tiêu muốn gả nhất của các nàng, sau khi gả thì nàng chính là phu nhân Thiếu thành chủ, đây là tôn vinh cỡ nào chứ?

Huống chi, so với Lãnh Diễm lạnh lùng, trời sanh tính lương thiện thì tính tình tốt đẹp của Đông Phương Thanh Tuấn, không thể nghi ngờ là người trượng phu được lựa chọn tốt nhất.

"Như Phong cô nương, phụ thân ta là do thần vật xuất hiện mới chiêu mộ tất cả mọi người tới, mà chuyến đi tới U Hồn Sơn Mạch lần này, ta cũng sẽ cùng tham gia." Hai mắt trong suốt dừng ở gương mặt tuyệt mỹ kia của Hạ Như Phong, trong mắt của Đông Phương Thanh Tuấn lại không thể kìm nén mà xẹt qua kinh diễm, khóe miệng nở nụ cười yếu ớt.

Lãnh Diễm nhìn chăm chú vào tươi cười của Đông Phương Thanh Tuấn, lạnh lùng nhíu nhíu mày nói: "Thiếu thành chủ, thành chủ có lẽ là đang sốt ruột chờ, chúng ta nên đi chính viện tập hợp."

"Vậy chúng ta đi thôi!" Đông Phương Thanh Tuấn khẽ mỉm cười, sau khi ánh mắt nhu hòa liếc nhìn Hạ Như Phong thì mới hướng 


trước tiếp

Bình luận truyện